Cuộc Phỏng Vấn của Lm René Laurentin

Linh mục René Laurentin
Phỏng Vấn Bà Vassula Rydén

* * *
Linh mục René Laurentin,
Thành viên Hàn Lâm Viện Tòa Thánh
và hội viên Pháp Viện Nghiên Cứu Thánh Mẫu Học

 Cuộc gặp gỡ Vassula Rydén

Tình cờ tôi được người ta cho biết về chị Vassula Rydén, một người huyền nhiệm thuộc Chính Thống Giáo sinh sống tại Thụy Sĩ. Chị có gia đình và có hai con trai. Họ cho tôi hay rằng, nhờ được tiếp xúc với chị và đọc các sứ điệp của chị mà cuộc đời họ đã thay đổi. Những hoa trái này đã làm cho tôi rất cảm kích.

Tôi cho ông Patrick de Laubier biết chị hiện sinh sống tại Geneva, Thụy Sĩ. Thế là ông đến gặp chị. Sau đó, ông nghỉ một tuần để đọc các tài liệu của chị. Ít lâu sau, khi được thuyết phục, ông đã đưa chị đến gặp tôi tại Evry, ngày 26 tháng 8 năm 1989. Tôi hỏi chuyện chị rất lâu. Chị trả lời một cách từ tốn, mạch lạc, và thỏa đáng.

Không dễ để phân biệt.

Tôi cảm thấy không đủ thẩm quyền để đưa ra một phán quyết về những sứ điệp này. Tôi chỉ cố nêu lên những câu hỏi chính đáng và ghi lại một cách chân thật các câu trả lời mà thôi. Các bạn đọc phải tự mình phán đoán lấy.

Tôi đã làm cuộc điều tra này, trong số những cuộc điều tra khác, với tư cách là một người bị kinh ngạc, bị tràn ngập, và choáng mắt vì sự gia tăng hiện nay của những thị kiến, của những thông truyền và những đặc sủng phi thường. Cách đây bẩy năm, tôi không hề quen biết một người linh kiến nào đang hoạt động, bây giờ thì tôi biết hàng tá. Trước kia tôi không biết một người nào được in năm dấu thánh, ngày nay tôi biết hàng tá. (Vassula không nằm trong số này). Tôi tự đặt cho mình câu hỏi nóng bỏng: sự gia tăng này có nghĩa gì… thuyết thiên khải hay là sự tuôn đổ ân sủng? Giới trí thức trong Giáo Hội thường có khuynh hướng cho rằng phản ứng sáng suốt, nghĩa là tiêu cực, luôn là cách tốt nhất. Nhưng sự nhận định chỉ có thể căn cứ vào các dữ kiện mà thôi. Ở đây những dữ kiện rất đáng ngạc nhiên, và thường là có chiều hướng tích cực.

Chúng ta nên tránh cả hai cái bẫy gây nguy hại cho vấn đề: một mặt là có tâm trí hẹp hòi khép kín đối với ân sủng, có thể dập tắt Thần Khí; và mặt khác là một chủ-thuyết-thiên-khải mô phỏng ân sủng và là những cái bắt chước lố lăng.

Vậy chúng ta nên tránh cả trào lưu tục hóa hẹp hòi lẫn thái độ sùng đạo hà lạm có thể dẫn chúng ta lạc vào con đường quá khích. Ðiều quan trọng thực sự (mà thường bị lãng quên) là nhận định. Ðây phải là bánh ăn hàng ngày của bất cứ người linh kiến nào và của bất cứ ai cảm thấy được kêu gọi chia sẻ ân sủng của họ.

Vassula Rydén là ai?

 Vassula Rydén, người ngồi trước mặt tôi, sanh ngày 18 tháng 1 năm 1942 tại Ai Cập. Cha mẹ là người Hy-lạp. Năm 1966 chị kết hôn với một sinh viên sau này làm việc cho tổ chức F.A.O. từ năm 1968. Cũng từ đó, chức nghiệp của chồng đã đưa chị đi hết nước này đến nước khác: 16 năm tại Phi Châu (Sierra Leone, Ethiopia, Sudan, Mozambique, Lesotho), và sau đó, một ít năm tại Bangladesh thuộc Á Châu (tháng 3, 1984). Rồi việc thuyên chuyển của chồng chị tới một nhiệm sở mới đã đưa Vassula đến Thụy Sĩ (tháng 8, 1987), mà theo chương trình Chúa quan phòng, là địa bàn thích hợp hơn để chị truyền bá sứ điệp.

Tóc vàng và nét mặt dân Bắc Âu khiến chị trông giống người chồng Thụy Điển của chị. Cha của chị, tuy là người Hy-lạp, cũng có mái tóc vàng. Cha mẹ chị đều gốc Hy-lạp, dù họ là thế hệ thứ hai sống tại Ai Cập. Chị có dáng vẻ cân đối, dịu dàng, kết quả của một tâm trạng bình an sâu sắc. Chị kín đáo từ tốn, nhưng không nhút nhát; dáng điệu đoan trang hoàn hảo của chị cho thấy một ổn định nội tâm sâu sắc.

Chị nhận sứ điệp bằng tiếng Anh, ngôn ngữ thành thạo nhất của chị, nhưng chị còn nói được tiếng Hy-lạp, Pháp, Thụy Ðiển và Ả Rập, v.v… Chị đã say sưa sống một thời gian dài trong giai cấp thượng lưu của xã hội trần thế: chị đã là người mẫu thời trang tại thủ đô của Bangladesh; chị cũng là một họa sĩ có tài. Tóm lại, chị đã mải mê theo đuổi các hoạt động và thành công trần thế mà ngày nay chị coi như là những thứ thuộc về quá khứ. Tuy vậy, chị vẫn giữ được vẻ quyến rũ với một tư thế hoàn toàn giản dị. Suốt ba mươi năm liền (1955-1985) chị không hề đặt chân tới nhà thờ, ngoại trừ những trường hợp xã giao bắt buộc như cưới xin hoặc tang lễ.

Tuy nhiên, trong thời thơ ấu, chị đã có hai giấc mơ từng để lại ấn tượng sâu sắc trong tâm hồn chị. Năm lên mười tuổi, Chúa Kitô đã gọi chị trong khi chị còn đang ngủ. Với sức mạnh không thể chống lại, Chúa đã gọi chị đến cùng Người.

Năm sau đó, khi được mười một tuổi, chị chiêm bao thấy mình kết hôn thiêng liêng với Chúa Giêsu. Ðức Trinh Nữ Maria mở rộng vòng tay đón chào, rồi kết tóc và chuẩn bị áo cưới cho chị. Chị hết sức xúc động và đã kể lại giấc mơ cho mẹ, nhưng giấc mơ đã không thay đổi nếp sống của chị hồi đó.

Giấc mơ bị quên lãng đó ngày nay đã hồi sinh và hết sức phù hợp, như một lời hứa đã hoàn thành. Chị nhớ lại (thánh nữ) Maria Mađalêna có mặt trong đám cưới thiêng liêng ấy. Nhưng đó chỉ là một giấc mơ hời hợt phớt qua cuộc đời của chị. Thế rồi càng ngày chị càng trôi dạt xa khỏi các hoạt động tôn giáo, để mình bị trôi theo trào lưu, mà thời đó đã lôi cuốn hàng bao nhiêu tín hữu Công Giáo kể từ Công Ðồng (Vatican II). Sau thời thơ ấu, chị đến nhà thờ tổng cộng không tới mười lần.

Dáng vẻ đơn sơ của chị là một dấu hiệu tích cực. Khuôn mặt đóng khung trong mái tóc vàng chải thẳng của chị trông tựa như Chúa Kitô trên các bức họa cổ điển. Nhà chị hết sức ngăn nắp, một điều mà tôi cũng để ý thấy ở nhà các người linh kiến khác, những người biết hòa hợp cầu nguyện với lẽ thường tự nhiên, là biết dành tình yêu cho Chúa và cho cả gia đình của họ. Những ai đã viếng nhà chị đều xác nhận như vậy.

Laurentin:    Nhưng còn chồng của chị, anh ấy đã chấp nhận đời sống mới, đời sống cầu nguyện của chị như thế nào?

 Vassula:       Anh ấy chấp nhận nhưng không chia sẻ với con; Ðứa con út của con thì có. (Chị có hai con trai, Jan, 18 tuổi, và Fabian 13 tuổi). Ðứa con út của con (chị nói tiếp) ủng hộ và bênh vực con trong bất cứ trường hợp khó khăn nào.

Laurentin:       Khi đến Bangladesh, chị đã có những liên hệ thiêng liêng nào chưa? Chị có thực hành đạo của chị không?

Vassula:       Ngay cả đến Lễ Giáng Sinh con cũng không đi!

 Thiên Thần thanh tẩy

Laurentin:       Như vậy sự truyền đạt của Chúa Kitô bắt đầu từ khi nào?

Vassula:       Bắt đầu khoảng tuần lễ cuối cùng của tháng 11, năm 1985, nhưng  khi đó chưa phải là Chúa Kitô.

 Laurentin:         Chuyện gì đã xảy ra hôm đó?

 Vassula:       Con cảm thấy trong thân thể mình như có một chấn động siêu nhiên truyền qua hai bàn tay. Lúc đó con đang liệt kê một danh sách các món hàng định mua, nhưng bàn tay con bắt đầu rung lên, và cây bút chì bỗng trở nên quá mạnh khiến con không kiểm soát nổi. Ðó là thiên thần bản mệnh của con. Người bắt đầu viết những sứ điệp thiêng liêng.

 Laurentin:        Sao chị biết được đó là thiên thần bản mệnh của chị?

Vassula:       Bởi vì khi sử dụng bàn tay của con, người viết, “Ta là thiên thần bản mệnh của bạn.” Tên của thiên thần là Đanien, và người giúp con phác họa chân dung của người.

Laurentin:        Nhưng khi chị viết, thì chính những bắp thịt của
chị hoạt động chứ?

 Vassula:       Vâng, nhưng nếu như con có muốn cưỡng lại thì tay con cũng không ngừng được. Ðối với Chúa Giêsu cũng vậy. Có một lần con bắt đầu nghi ngờ và tự nhủ, “Những điều như thế này không thể xảy ra với mình được.” Con muốn bỏ bút chì xuống, nhưng Chúa Giêsu, như muốn khuyến khích con, đã điều khiển cây bút mạnh hơn. Người còn viết nhanh hơn nữa, như muốn bảo con đừng có nghi ngờ.

 Laurentin:        Nhưng chúng ta còn đang nói chuyện về thiên  thần…

 Vassula:       Thiên thần chuẩn bị cho con; giống như một cuộc thanh tẩy vậy. Người cho con thấy tội lỗi của con như người ta nhìn thấy chúng trong luyện ngục vậy. Những tội nhỏ nhặt mà trước kia con coi như không có gì, thì nay con nhìn với con mắt khác. Chúng có vẻ rất nặng khiến con cảm thấy xấu xa đến nỗi con gớm ghét chính mình. Làm sao con có thể làm những điều đó được? Ðây quả là một cuộc thanh tẩy đau đớn.

 Chúa Giêsu đọc cho Vassula chép

 Laurentin:        Chuyện này kéo dài bao lâu? Hai năm?

 Vassula:        Thưa không, đối với Thiên Thần thì chỉ có ba tháng thôi.

Laurentin:        Sau ba tháng đó thì ai đến? Ðức Trinh Nữ Maria, Chúa Kitô?

 Vassula:       Chúa Giêsu đến. Người hỏi con, “Nhà nào quan trọng hơn, nhà của con hay Nhà của Cha?”

 Laurentin:        Vậy là chị nhìn thấy Người?

 Vassula:       Vâng, từ nội tâm. Con có thể mô tả hình dáng của Người. Con còn nói (với Người) rằng: “Trông Chúa lúc nào cũng có vẻ buồn”. Người đáp: Không, Cha không buồn khi ở với những tâm hồn khiêm hạ, với những người tự hiến tế, với những người yêu Cha”.

 Laurentin:        Nhưng có phải lúc nào Người cũng có vẻ buồn không?

 Vassula:       Chúa có má lúm đồng tiền khi Người cười!

 Laurentin:        Trong những sứ điệp này có một vấn đề khó hiểu. Chúa Giêsu nhiều lần nói với chị là Người đang chịu đau khổ. Nhưng giờ Người đã phục sinh rồi, liệu Người có còn phải đau khổ không?

 Vassula:       Cha linh hướng của con cũng thắc mắc điều này: “Bây giờ Người đã vinh hiển rồi, thì Người đau khổ làm sao được?” Chúa Giêsu đã trả lời con: “Cha đau khổ vì Cha nên một với tất cả các con, và Cha cảm nghiệm điều này khi có một người nào đó chống đối Cha”.

 Laurentin:        Chị bắt đầu nhận thức được Chúa Kitô ba tháng sau khi gặp Thiên Thần, như vậy là khoảng tháng Hai, năm 1986. Ðầu đuôi câu chuyện như thế nào?

 Vassula:       Ðến lúc đó, con vẫn e sợ Chúa Kitô, nhưng một hôm, Người thế chỗ Thiên Thần bản mệnh của con mà con không hay biết. Ðến cuối bản sứ điệp, Chúa nói: “Thấy chưa? con phải thân mật với Cha như vậy đó”. Người nhấn mạnh đến sự thân mật này.

 Laurentin:        Chị có thể cắt nghĩa rõ hơn không?

 Siêu việt nhưng vẫn thân mật

 Vassula:       Vào thời kỳ đầu của những sứ điệp này khi con còn ở Bangladesh, một hôm, Chúa Giêsu đang đọc cho con viết, thì bỗng dưng con nghĩ: “bếp lò vẫn còn để điện”, rồi con thốt lên: “ôi!” Ðức Giêsu hỏi: “cái gì vậy?” con thưa: “Chắc có cái gì đang cháy trong bếp lò!” Chúa nói: “vậy thì Cha con ta hãy đi xuống đó ngay đi”… Nhưng cùng lúc, Chúa tỏ cho con thấy sự thánh thiện của Người: thân mật và thánh thiện.

 Laurentin:        Chị nói thánh thiện là thế nào?

 Vassula:       Là thờ lạy Thiên Chúa.

 Laurentin:        Phải, thánh thiện, theo nghĩa Kinh Thánh là Siêu Việt (Transcendent). Trong khi viết, chị có ở tình trạng xuất thần không? Chị có ra khỏi thế giới bên ngoài giống như mấy em linh kiến ở Medjugorje không? Có vẻ như không phải vậy.

 Vassula:       Không, con nhìn thấy mọi sự chung quanh con, nhưng con bị thu hút vào Chúa và vào sứ điệp của Người, nó cũng gần như khi cha ngồi vào bàn viết và không còn nghĩ gì đến cảnh trí chung quanh nữa, mặc dù mọi sự vẫn ở trước mắt cha vậy.

 Laurentin:        Nhưng mà chị lệ thuộc hoàn toàn. Ðối với các trẻ thị kiến ở Medjugorje, thì những lần hiện ra đã đặc biệt khơi dậy tự do của họ.

 Vassula:       Người yêu cầu con đừng bước một bước nào mà không hỏi Người.

 Laurentin:        Như thế không phải chị trở thành người máy hay sao? Ngay cả chữ viết cũng không phải là của chị: đó là chữ viết của một người khác. Và mặc dù đó là tay chị, nhưng ngay cả một bút tướng gia cũng không dám nói đó là chữ viết của cùng một người[1].

 Vassula:       Vâng, nhưng Chúa Giêsu đã nói và đã tỏ rõ cho con biết rằng chữ viết này không phải là lối viết máy móc như một số người tưởng. Một hôm, Chúa nói với con, “hôm nay con sẽ viết Sứ Điệp của Cha bằng chính nét chữ của con, để cho những ai chưa thực sự am tường những ân sủng mà Cha đã ban cho con, có thể hiểu được rằng, Cha còn ban cho con cả ơn nghe được Tiếng Nói của Cha nữa; vậy hôm nay con hãy cho phép Cha đọc cho con viết mà thôi, con lắng nghe rồi viết đi nhé;”

Tới đây, Vassula cho tôi xem cuốn tập của chị mà nét chữ thay đổi trong sứ điệp sau đây. Nét chữ riêng của chị, nhỏ, nhạy cảm, bắt đầu như sau:

 Vassula ơi, thời giờ đã gần tới rồi;“.

Rồi sứ điệp tiếp tục được viết bằng nét chữ bình thường của Vassula trong hai trang giấy, và kết thúc như sau:

đây cũng là để cho những ai tưởng rằng bàn tay con chỉ bị Cha đẩy đi mà thôi chứ con không nghe thấy tiếng Cha gì cả, hoặc không hiểu rằng chính Cha, là Chúa, đang linh ứng cho con; Vassula của Cha, bây giờ thì Cha con ta tiếp tục (viết) theo lối mà Cha ưa thích;

 Rồi nét chữ lớn lại xuất hiện.

 “con hãy nhận Bình An của Cha, và hãy cảnh giác;”

 Không, Vassula không bị lệ thuộc một cách máy móc giống như người máy. Chị được linh ứng, chứ không bị lèo lái. Chị diễn tả tâm tư một cách hoàn toàn tự phát. Chị tự chủ, bình tĩnh, và vui tươi. Tánh chị dễ tiếp thu hơn là lệ thuộc. Không thấy có sự gì ép buộc, đúng hơn là sự sẵn sàng nhận lãnh tình yêu. Tôi yêu cầu chị làm sáng tỏ thêm về vấn đề này.

 Laurentin:        Nhưng trong trường hợp các sứ điệp này, thì tay của chị chuyển động, hay là chị nghe tiếng đọc để viết?

 Vassula:       Những sứ điệp này được đọc cho con viết.

 Laurentin:        Nhưng chị nói là tay chị bị động một cách nào đó!

 Vassula:       Vâng, cả hai đều xảy ra cùng một lúc. Trước tiên, Người hướng dẫn tay con mà không đọc thành tiếng. Một hôm Người nói: “Cha muốn con học cách nghe Tiếng Cha nói, tiếng nói nội tâm;” Và chỉ trong vòng sáu tuần lễ, con đã học được cách nghe tiếng nói của Chúa. Tiếng nói được đọc lên từng chữ một, và nhiều khi có những chữ con không biết. Con phải tra tự điển.

 Laurentin:        Ngay cả tiếng Anh mà cũng có những chữ làm chị bối rối sao?

 Vassula:       Vâng, có những chữ con không biết. Hoặc nhiều khi Người đọc cho con cả một đoạn, và con phải viết lẹ để khỏi quên. Nhưng nếu con quên, thì Người nhắc lại chữ con đã bỏ sót. Một hôm, Người đề nghị con đi xưng tội. Con chống lại. Con muốn xóa câu văn mà con đã bắt đầu, nhưng Người chặn tay con lại. Nó giống như cây bút chì bị kẹt cứng trong một cái lỗ. Rồi con dùng bàn tay kia, vẫn còn được tự do, để đẩy bút ra. Nhưng cây bút chì xoay trong tay con, bay qua một bên, rồi tay con bị hất lại.

 Sự khác biệt trong nét chữ rất rõ rệt. Khi Vassula viết điều Chúa đọc, thì nét chữ lớn, mẫu tự rất cao; còn khi chị viết điều gì của riêng chị, để chú giải hoặc nhấn mạnh một điểm, thì chữ viết của chị nhỏ, nét thanh và mềm mại. Ngoài điều này ra, thì Vassula viết hai lần. Lần thứ nhất, chị viết nhanh: sau đó, chị loại bỏ những gì có tính cách cá nhân, và viết phần còn lại một lần nữa cẩn thận hơn.

 Vassula nói tiếp:

 Vassula:       Khi con viết lại, thì Người sửa cho con.

Laurentin:        Nhưng giữa các dòng chữ, đôi khi chị vẽ hình trái  tim, rất nhiều trái tim.

 Vassula:         Ðó là biểu tượng của Thánh Tâm (Chúa).

 Laurentin:        Vậy là điều này cũng được áp đặt trên tay chị nữa?

 Vassula:        Vâng. Nhiều lần khác, con vẽ hình một con cá. (Biểu tượng của Chúa Kitô).

 Laurentin:        Chị nói Chúa vừa siêu việt vừa gần gũi, đáng thờ lạy và thân mật. Vậy làm sao chị có thể dung hòa sự thân mật này với sự tôn thờ được?

 Vassula:         Lúc đầu, con có thói quen ngồi viết. Bây giờ thì con quỳ để viết trước một bàn nhỏ trong phòng của con với một số ảnh thánh. Lúc đầu con không quỳ gối; nhưng khi con thực sự hiểu rõ sứ điệp, thì con cũng ý thức được sự cao cả của Chúa Kitô. Chúa nói với con: “Vassula, Cha không xứng đáng được đối xử hơn như vậy hay sao?” Từ đó con luôn luôn quỳ gối.

 Laurentin:        Và chị quỳ như vậy bao lâu?

 Vassula:         Bốn hoặc năm giờ, đôi khi sáu giờ: bốn giờ vào buổi sáng và hai giờ buổi chiều.

 Laurentin:        Chị muốn nói là chị chỉ viết thôi hay sao? Chị có  cầu nguyện, chị có xin Người điều gì không?

 Vassula:         Có, con nói với Người về đủ thứ chuyện. Người nói với con là đừng bao giờ làm một điều gì mà không hỏi ý kiến Người: hãy đến với Cha, xin ý kiến Cha, rồi Cha sẽ cho con hay;

 Laurentin:        Chị có hỏi Người về việc đến đây không?

 Vassula:         Có, con có hỏi Người, và Người nói: “con hãy tin tưởng, hãy nương tựa vào Cha;”

Những cơn cám dỗ

 Laurentin:        Có lần, quỷ hiện đến với chị.

 Vassula:         Vâng, con thường bị quỷ tấn công. Nó còn dám cho con bốn hàng chữ rất có ý nghĩa nữa.

 Laurentin:        Tay chị có chuyển động không?

 Vassula:         Có, nhưng Chúa Giêsu dạy cho con cách phân biệt. Khi không phải là Chúa, thì lòng con hoàn toàn nguội lạnh. Khi con vừa nhận ra nó, thì nó đứng dậy bỏ đi. Một hôm nó còn cả gan dám đến vào lúc Chúa Giêsu đang đọc cho con viết. Chúa Giêsu quay về phía nó và phán: “Im miệng!” Nó liền im lặng.

 Laurentin:        Vậy, khi chị nhận ra nó là ai thì quỷ bỏ đi?

 Vassula:         Ngay tức khắc, nhưng trước khi bỏ đi, nó xỉ vả con.

 Laurentin:        Nó nói với chị những gì?

Vassula:         Những lời chửi bới ư? “Ðồ chó chết” và những lời khác tương tự, nhất là năm ngoái.

 Laurentin:        Chị bị chửi rủa, chứ không bị tấn công?

Vassula:         Bị tấn công? Có một lần, con gần như bị tấn công về thể xác. Một đêm kia, nó trông như một con chim săn mồi, một con diều hâu, nó đến chộp chỗ thắt lưng con. Con bị ngộp thở, con không thở được, nhưng con kêu tên Chúa Giêsu, và nó bỏ đi.

 Tại sao phổ biến?

 Laurentin:        Nhưng tại sao chị lại phổ biến những tập vở này?

 Vassula:         Sau ba năm, Chúa yêu cầu con công bố những sứ điệp này. Vào tháng 11, 1988, Người nhấn mạnh đến việc họp nhau cầu nguyện mỗi tháng một lần.

 Laurentin:        Trước kia chỉ cầu nguyện riêng tư thôi sao?

 Vassula:         Vâng, chỉ có Người và con, và bốn hay năm người khác.

 Gia đình

 Laurentin:        Chồng chị không tham gia sao?

 Vassula:         Không, anh ấy theo đạo Tin Lành Luthêrô.

 Laurentin:        Còn các cháu?

 Vassula:         Chúng tin và bênh vực con, đặc biệt là cháu út, nó giống như một con sư tử nhỏ. Nếu con có vấn đề gì không đồng ý (với chồng) thì cháu ngồi trong phòng lắng nghe, rồi lập tức nó đi ra để bênh vực con và nói “chuyện gì vậy?” Một hôm Chúa Giêsu nói với con: ‘Ðức Maria là Mẹ Thiên Chúa.” Ðó là một điều mới lạ đối với con. Ðêm hôm đó con đang miên man suy nghĩ về điều này, thì khoảng 9 giờ 30 cháu đi vào phòng con, tay cầm một quyển sách Asterix, và nói: “Ðức Maria là Mẹ Thiên Chúa, phải không mẹ?”

 Laurentin:        Nhưng làm sao nó có được cái tư tưởng này?

 Vassula:         Con không biết. Ðiều này khiến con bàng hoàng. Ngày hôm sau, khi đưa cháu đi học, con nhắc nó, “tối qua con vào phòng mẹ và đã hỏi như vậy.” Tới lúc đó, cháu đã hoàn toàn quên mất câu chuyện đó.

 Laurentin:        Nó không biết câu đó có nghĩa là gì sao?

 Vassula:         Thưa không.

 Laurentin:        Vậy là cháu có mối liên đới nội tâm với chị?

 Vassula:         Vâng, hôm đó Chúa Giêsu nói qua cháu.

 Laurentin:        Vậy Chúa Giêsu yêu cầu chị điều gì?

 Vassula:         Yêu cầu con nên thánh. Ðiều này làm con hoảng sợ. Con nghĩ nên thánh có nghĩa là phải từ bỏ gia đình để đi tu. Nên con tránh né Người. Rồi con trở lại và thưa với Người: “Chúa có muốn con nói thật với Chúa không?” Người trả lời, “có”. Con nói: “Con không thể yêu mến Chúa như tình trạng hiện nay của con sao?” “tất nhiên là được; đó là điều Cha muốn, bởi vì trái tim mới đáng kể; cứ an nhiên trong thực tại của con;” Và Người tiếp, “nếu muối đã mất vị mặn của nó rồi, thì còn ích gì? không phải tu phục, mà con tim mới quan trọng;”

 Tôn kính Thánh Giá

 Laurentin:        Chúa mong muốn chị nên thánh như thế nào?

 Vassula:         Chia sẻ mọi sự với Người, vác Thánh Giá của Người, tuân giữ luật của Người.

 Laurentin:        Chúa có trao cho chị sứ mạng nào không?

Vassula:         Dạ có.

 Laurentin:        Sứ mạng nào?

Vassula:         Chúa nói với con, “con sẽ viết, sẽ yêu mến Cha, và phổ biến sứ điệp của Cha, Chính Cha sẽ làm phần còn lại;”

Laurentin:        Vậy chị sẽ còn viết như thế này bao lâu nữa?

 Vassula:         Chúa nói với con, “Cho đến mãn đời con”. Cho đến cuối đời. Con thưa với Chúa, “Xin Chúa lẹ lên”.

 Laurentin:        Chị muốn bỏ thế gian sớm để kết hiệp với Người?

 Vassula:         Ồ, thưa cha vâng.

 Laurentin:        Chị không sợ chết sao? Không sợ chút nào?

 Vassula:         Không, hoàn toàn không. Người đã cho con nếm thử một chút Thiên Ðường rồi. Con còn ham muốn sự gì nữa!

 Laurentin:        Có khi nào chị cảm thấy mệt mỏi, nản chí không?

 Vassula:         Có, sau ba năm, con thưa với Người: “Lạy Chúa, ghi chép lời Chúa là điều tốt, nhưng phải gánh vác một mình thì nặng lắm,” Con rất nản chí, ngay đêm đó, con thấy một cầu thang dài lên tới tận trời cao, và ở đó, trước mặt con là Cha Piô và thánh Phanxicô thành Assisi”.

 Laurentin:        Hai vị được in năm dấu thánh!

 Vassula:         Con không biết điều này.

 Laurentin:        Chị không thấy các dấu thánh của các vị này sao?

 Vassula:         Không. Cha Piô nói tiếng Ý với con. Con không hiểu rõ lắm, ngoại trừ người nói con đừng bỏ cuộc, hãy cứ tiếp tục, hăng hái lên. Thánh Phanxicô chỉ cho con một cầu thang. Trên đỉnh thang, con thấy bóng dáng tất cả các thánh, và các ngài dùng tay ra hiệu cho con, “leo lên! leo lên!”

 Laurentin:        Các ngài muốn nói gì với chị?

 Vassula:         Ðừng bỏ cuộc, cứ tiếp tục, và đừng nản lòng.

 Laurentin:        Một lần chị đã xin phép Chúa Kitô cho chị từ bỏ lối sống này, để trở lại với cuộc đời bình thường.

 Vassula:         Vâng, con nài van Người. Con thưa với Người: “Con không thể tiếp tục như vầy được nữa. Xin Chúa tha cho con. Con sẽ tiếp tục yêu Chúa như những người khác, nhưng con không thể tiếp tục sống như thế này được nữa.”

 Laurentin:        Tuy thế, chị vẫn không sợ chết. Như vậy, sứ mạng này khó khăn lắm hay sao?

 Laurentin:        Vâng, nhưng rồi Chúa cho con nhìn thấy Trái Tim Chúa. Trái Tim Người bị thương tích đến chết. Chúa cho con xem thấy hết các vết thương của Chúa, và rồi Người bắt đầu đọc cho con viết một sứ điệp rất cảm động: “Cha bị đánh đòn mỗi ngày…” Thế là con tự nhủ: “Không, tôi không thể nào bỏ Người được.” Hôm đó là thứ Năm (24 tháng 8). Ðêm đã khuya. Con đang viết thư cho một vị linh mục tại Canada vì người muốn có tất cả các băng cassette. Con hỏi Chúa là con có thể viết thêm điều gì nữa không. Chúa trả lời, “con hãy nói với linh mục ấy là Cha ban phép lành cho ngài;” Con viết thêm câu đó, và nói, “Lạy Chúa, chúng ta có thể đi nghỉ được chưa?” Người nói, “được, Cha con ta hãy nghỉ ngơi, nhưng với điều kiện là Cha nghỉ trong trái tim con và con nghỉ trong Thánh Tâm Cha;”

 Những lần đầu tiên phân phối sứ điệp

 Laurentin:        Chị có phổ biến các sứ điệp tại Hy-lạp không?

 Vassula:         Tại đảo Rhodes, nhóm thánh linh Chính Thống đã đón nhận sứ điệp. Con dạy cho họ lần hạt Mân Côi và họ chấp nhận. Họ đeo tràng hạt trên cổ của họ.

 Laurentin:        Ðó là một giáo xứ hay một đan viện?

 Vassula:         Thưa không, đây là một nhóm thánh linh rất cởi mở. Nhiều người trong nhóm nói tiếng Anh và đọc các sứ điệp.

 Laurentin:        Sứ mạng Chúa Kitô trao cho chị là sự hiệp nhất. Trong các sứ điệp của chị, Chúa Giêsu thường nói đến Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II như là “người kế vị Phêrô”. Nhưng Giáo Hội Chính Thống của chị nghĩ gì về vấn đề này?

 Vassula:         Con trình các sứ điệp cho Trưởng Giáo Chủ Chính Thống Damaskinos. Người ghi nhận và đang nghiên cứu. Có lẽ những sứ điệp liên hệ tới Đức Giáo Hoàng gây cho ngài một vài khó khăn, vì trong đó có nói đến quyền tối thượng của Đức Giáo Hoàng.

 Laurentin:        Quyền tối thượng hay quyền tài phán? Giáo Hội Chính Thống công nhận quyền tối thượng. Cái khó khăn là quyền tài phán.

 Vassula không quen thuộc với những danh từ này. Chị nói với tôi: Đức Giáo Hoàng là nền tảng của Giáo Hội. Ngài là người kế vị Phêrô. Chúa Giêsu nói, “Cha đã chọn ngài, thiên hạ phải công nhận ngài;”

 Rồi chị nói tiếp:

 Một số người cũng xin Đức Tổng Giám Mục Mamie (Tổng Giám Mục Công Giáo Fribourg) chỉ định một nhà thờ để con có thể đọc các sứ điệp tại đó. Ngài không phản đối, nhưng ngài cũng chưa có thái độ dứt khoát.

Sự phục sinh của nước Nga

 Vassula nói tiếp:

 Vassula:         Chúa Giêsu cũng nói với con về nước Nga. Lần đầu tiên là vào tháng Giêng, 1988. Chúa nói, “Chị của con chết rồi”; lúc đó con nhìn thấy một phụ nữ nằm sóng sượt trên mặt đất, kiệt sức, hốc hác, tiều tụy. Ðó là Russia (nước Nga). Vào tháng Hai, 1988, Người chỉ cho con thấy chị ấy một lần nữa, “Cha sẽ cho chị con sống lại như Cha đã làm cho Lazarô sống lại vậy; Cha đã đặt Tay trên con tim giá lạnh của nó rồi;” Lần thứ ba, vào ngày 11 tháng 03, năm 1988, Người nói, “Nước Nga sẽ tôn vinh Cha”.[2]

 Laurentin:        Ðiều này phù hợp với các sứ điệp Fatima và Medjugorje. Chị có biết các sứ điệp này không? Chúa có nói với chị về Trái Tim Vô Nhiễm của Ðức Mẹ Maria ở Fatima không?

 Vassula:         Người nói với con: “Cha sẽ đưa con đến với Thân Mẫu Cha, vào căn phòng nơi Cha đã được cưu mang;”

 Laurentin:        Tôi không biết giải thích những lời này như thế nào. Có phải Người nói về Nazarét không? Tôi cho rằng đây là ở trong lòng Ðức Maria thì đúng hơn.

Vassula:         Vâng, các Giáo Phụ và Công Ðồng đã nói rằng Mẹ Maria cưu mang (Chúa Giêsu) trong Trái Tim trước khi cưu mang Chúa trong Cung Lòng Mẹ.

 Chúa Giêsu yêu cầu con thảo một chương trình các buổi họp mặt này trong các nhà thờ. Con thưa với Chúa, “Con không biết làm như thế nào; con không biết cách ăn nói; con không biết làm bất cứ điều gì”. Người đáp, “Nhưng đâu có phải con làm những việc này, Cha sẽ làm, và Cha sẽ đọc chương trình cho con viết;” Chúa yêu cầu con truyền bá tin mừng cho Tình Yêu với lòng yêu mến.

 Laurentin:        Nhưng còn sáng kiến của chị trong công cuộc này là gì? Chị có khai triển một chủ đề không?

 Vassula:         Có, ví dụ như Chúa cho con chương trình này: “con hãy nhân danh Cha mà chúc phúc cho họ;” Và con nói, “Tất cả chương trình này đều do Chúa Giêsu thiết lập, và tôi xin chúc phúc cho anh chị em nhân danh Người”.

 Bình an (của Chúa) ở cùng anh chị em.

  1. Ðọc kinh Chúa Thánh Thần (theo một bản kinh mà con đọc hàng ngày)
  2. Kinh Tổng Lãnh Thiên Thần Micaen (theo bản kinh trước kia thường được đọc sau thánh lễ)
  3. Ðọc một đoạn Kinh Thánh.
  4. Ðọc sứ điệp của Thánh Tâm Chúa và của Mẹ Maria.
  5. Chúng con chấm dứt bằng chuỗi Mân Côi và phép lành Thánh Thể.

 Laurentin:        Nhưng tại sao lại có vô số những lần hiện ra đến mức độ vừa làm ngạc nhiên vừa gây sửng sốt như vậy?

 Vassula:         Vâng, con nghĩ điều ấy sẽ còn tăng lên nhiều theo như lời tiên tri của Giôen, chương 3: “Con cái các người sẽ thấy thị kiến, và người già được báo mộng.”

 Laurentin:        Các sứ điệp chị viết nhấn mạnh đến Chúa Thánh Thần.

 Vassula:         Vâng, con thức giấc lúc đêm khuya và nghe tiếng Chúa cầu nguyện trong nội tâm con. Chúa Thánh Thần cầu nguyện trong lòng chúng ta. Ðó là sự hiện diện khả dĩ cảm xúc được. Chúa Thánh Thần trong nội tâm con cầu nguyện bằng những kinh nguyện của Giáo Hội. Có một hôm, Người cầu nguyện bằng kinh Tin Kính.

 Laurentin:        Cảm nghiệm của chị quả là cảm nghiệm của thánh Phaolô: “Thần Khí trong ta kêu lên ‘Abba’ Bố ơi…”  Chị cũng có một sứ điệp chữa bệnh nữa.

 Vassula:         Vâng, chữa bệnh thiêng liêng, hoán cải. Nhưng một vài người nói với con là họ được lành bệnh thể xác. Một người khỏi bịnh ung thư. Một người khác được khỏi bệnh liệt kháng (A.I.D.S.)

 Chị nghiêm chỉnh nói với tôi, nhưng không bàn rộng về những sự kiện này, những sự kiện chị không có tài liệu khoa học. Chị cũng nói thỉnh thoảng có hương thơm trong không khí, và nói về kinh nguyện của chị nữa.

 Vassula:         Con bắt đầu mỗi ngày với ba kinh nguyện: một kinh kính Tổng Lãnh Thiên Thần Micaen, một kinh đền tạ Thánh Tâm Chúa, và một kinh kính Ðức Nữ Ðồng Trinh Maria.

 Chị cho tôi xem và đọc cho tôi nghe các kinh này bằng tiếng Anh.

 Laurentin:        Chị có sứ điệp nào cho các linh mục không?

 Vassula:         Thưa có. Các linh mục không nên quá hoài nghi. Các ngài không nên dập tắt Thần Khí. Chúa Giêsu nói, “nếu các con tin vào Chúa Thánh Thần, thì tại sao lại ngược đãi Người (hiện diện trong những người có đoàn sủng)? tại sao các con muốn Cha phải yên lặng? tại sao các con lại muốn có một Thiên Chúa chết?”

 Cuộc sống thường nhật

 Laurentin:        Nghe chị nói, người ta có thể nghĩ rằng chị sống trong một thế giới khác. Chị cầu nguyện bốn tiếng đồng hồ buổi sáng, hai tiếng buổi chiều, còn thời giờ còn lại chị làm gì?

 Vassula:         Trưa đến, con ăn vội một chút gì đó. Rồi con đi mua sắm chút đỉnh hoặc làm việc lặt vặt, không phải cho con mà thôi, nhưng còn cho mẹ con bị suy yếu. Bà cụ không có bịnh, nhưng đi đứng hơi khó khăn. Thành ra con phải làm hết mọi chuyện lặt vặt đó. Rồi con săn sóc đứa con trai của con khi cháu đi học về.

 Laurentin:        Vậy thì chị bận lắm. Nhưng những ngày chị xa nhà thì sao, như hôm nay chẳng hạn?

 Vassula:         Con nhận một sứ điệp ngắn, có lẽ một, hai trang, nhưng đến mai thì con sẽ nhận được nhiều hơn.

 Laurentin:        Có ngày nào chị không nhận được sứ điệp nào không?

 Vassula:         Thưa không, (ngày nào cũng có) dù chỉ là 3 phút thôi. Con không thể bỏ được.

 Laurentin:        Trên xe lửa về nhà, chị có thể viết được không?

 Vassula:         Không những con viết được, mà còn có thể tập trung tinh thần để nghe tiếng Chúa, và chuyện vãn với Người nữa. Con nhìn thấy Chúa trong nội tâm. Khi người bán vé đến, Người không ngăn cản con nói: “Làm ơn bán cho tôi một vé”. Chúa dạy con nói tiếng “chúng ta, Cha con ta?”: “Chúng ta đi ra ngoài, chúng ta pha một tách cà phê”. Lúc
nào cũng là “chúng ta, “Cha con ta”.

 Laurentin:        Tại sao vậy?

 Vassula:         Ðể con không bao giờ quên Chúa. Ngay cả khi đi xe buýt con nói với người bán vé, “bán cho tôi một vé”. Con cười và thưa với Chúa Giêsu rằng, “Chúa có thấy chúng ta may mắn không? Con mua một vé, nhưng chúng ta là hai người!”. Chúa đáp: “Cha con ta là một, chúng ta chỉ là một mà thôi”.

 Laurentin:        Kết hiệp hay là một?

 Vassula:         Kết hiệp và là một.

Laurentin:        Chị có ăn chay không?

 Vassula:         Có, thứ Tư và thứ Sáu, với bánh mì và nước lạnh.

 Laurentin:        Như tại Medjugorje?

 Vassula:         Vâng, như tại Medjugorje.

 Laurentin:        Có phải chị ăn chay vì Medjugorje không?

 Vassula:         Con hỏi Chúa là có phải Người muốn con ăn chay như tại Medjugorje không, Chúa trả lời, “phải”.

 Laurentin:        Nhưng chị làm sao mà ăn chay với gia đình được?

 Vassula:         Thoạt đầu con không dám, nhưng bây giờ thì con dám.

 Laurentin:        Một bữa cơm chị ăn bao nhiêu bánh mì? Một lát, hai lát?

 Vassula:         Hai lát, và con xưng tội hàng tháng.

 Laurentin:        Giống như được yêu cầu ở Medjugorje?

 Vassula:         Vâng, Chúa còn yêu cầu con lần hạt Mân Côi nữa.

 Laurentin:         Về việc ăn chay, có phải chị hỏi Chúa không?

 Vassula:         Vâng, con hỏi Người, “Chúa có muốn con ăn chay không” Chúa đáp, “có, điều này sẽ làm Cha hài lòng lắm;”

 Laurentin:        Nhưng chị có dạy người khác ăn chay không?

Vassula:         Thưa cha, có.

 Những lần hiện ra thật và giả

 Laurentin:        Chúa có nói với chị về những cuộc hiện ra khác không?

 Vassula:         Có, vụ hiện ra tại Pescara. Chúa nói đó là âm mưu của ma quỷ để gây nghi ngờ đối với những lần hiện ra ở các nơi khác.

 Laurentin:        Phải rồi, hồi đó ở Ý người ta hoang mang lắm. Một người giả là thị kiến nhân tuyên bố sẽ có nhiều dấu lạ vĩ đại: một sẽ xảy ra vào lúc trưa, một vào buổi chiều, và là phép lạ vĩ đại nhất từ xưa đến nay, đó là di chuyển Medjugorje về Pescara, khiến cho một đám đông khoảng 100,000 người tụ họp tại đó, cùng với báo chí. Kết quả: thất vọng hoàn toàn. May mà Đức Giám Mục sở tại đã cảnh cáo họ rồi, nhưng đây cũng là một đòn nặng cho những vụ hiện ra giả khác giống như vậy.

 Vassula:         Chúa Giêsu cũng lên án một nữ tiên tri khác ở Ðức tên là Gabrielle, thuộc phái có tên “Quê Hương Thừa Sai ” (Home of Missions).

 Laurentin:        Hình như Chúa cũng nói với chị về Garabandal.  Ngài có tán thành không?

 Vassula:         Dạ có.

 Laurentin:        Còn một người Úc tên “Viên Sỏi Nhỏ” (Little Pebble) thì sao?

 Vassula:         Viên Sỏi Nhỏ có viết thư cho con hai lần, và có gửi cả sứ điệp cho con nữa. Con bắt đầu đọc, nhưng cảm thấy khó chịu. Con hỏi Chúa Giêsu, “Xin Chúa cho con một câu trả lời qua Kinh Thánh”. Khi mở Kinh Thánh ra, con thấy một sứ điệp khuyên con hãy tránh xa ông ta.

Laurentin:        Hẳn là ông ta thành khẩn lúc ban đầu. Ông ta nhận được một sứ điệp kỳ quặc, và ông nói là của Ðức Mẹ, rằng Đức Hồng Y Ngoại Trưởng là một người thờ quỷ, rằng người sẽ là phản-giáo-hoàng (anti-pope), và Viên Sỏi Nhỏ sẽ được Chúa tấn phong là vị giáo hoàng cuối cùng của thời tận thế, tức Phêrô II. Ðiều này có khiến chị bị sốc không?

Vassula:   Không những thế, ông ta còn phát biểu chống lại Medjugorje nữa. Ông ta nói các người linh kiến đã thất sủng rồi. Ông ta cũng phát biểu chống lại cha Don Stefano Gobbi. Ông ta nói cha Gobbi cũng bị thất sủng. Ông ta có viết thư cho con từ Úc châu. Không hiểu tại sao ông ta có được địa chỉ của con.

 Laurentin:       Ông ấy muốn thành lập một liên đoàn những người linh kiến; Ông ta sẽ là một thứ lãnh tụ: một vị Giáo Hoàng của những người linh kiến.

 Vassula:         Con có tìm cách trả lời ông ta, kể cả gửi một số sứ điệp như ông yêu cầu, nhưng mỗi lần như vậy thì con lại bị một cái gì đó cản trở. Bây giờ thì con chắc chắn là con không nên gửi bất cứ sự gì cho ông ấy.

 Họp mặt cầu nguyện và hoán cải

 Laurentin:        Còn hoa trái của các sứ điệp?

 Vassula:       Là hoán cải. Trong số này có một thành viên hội Tam Ðiểm, một Nhân Chứng Jêhôva, và một số giáo dân đã bỏ xa Chúa.

 Laurentin:        Loại người nào đến dự các buổi cầu nguyện của chị?

 Vassula:         Nhiều loại lắm. Có những người mới hoán cải, có những người đang học hỏi để kính mến Chúa như ý Chúa muốn. Cũng có cả các vị linh mục nữa. Một số nói rằng các ngài cầu nguyện sốt sắng hơn sau khi đọc sứ điệp.

 Laurentin:        Và chị dạy họ tìm biết Thiên Chúa như thế nào?

 Vassula:         Bản thân con không dạy họ gì hết; chỉ có sứ điệp dạy họ thôi. Chúa nói, “làm sao các con có thể yêu ai được, nếu các con không biết người ấy?” “các con hãy tìm biết Cha, rồi các con sẽ yêu Cha;”

 Laurentin:        Tuy nhiên, chị không phải là một người máy.

 Vassula:         Thưa không. Người đọc cho con viết, Người trấn an con. Con chỉ truyền đạt những gì Người cho con thôi, không có gì hơn. Nếu con không biết làm sao trả lời cho một câu hỏi, thì con nói, “Tôi không biết. Tôi không nhận được gì về vấn đề ấy cả. Tôi không thể trả lời bạn được.” Khi có ai xin con một sứ điệp riêng tư, con nói, “nhưng bạn có các sứ điệp, 2,000 trang sứ điệp, và có lẽ còn nhiều hơn thế nữa.”

 Laurentin:        Chị tổ chức cầu nguyện mỗi tuần một lần phải không?

 Vassula:         Thưa không, mỗi tháng một lần. Các cha dòng Phanxicô Khó Nghèo của Thánh Maurice bắt đầu cho chúng con dùng cơ sở của các ngài. Nơi đây thuộc vùng Valais, gần Econe, chỉ cách chừng nửa giờ lái xe. Bây giờ thì những cuộc họp cầu nguyện này đã được tổ chức khắp nơi trong nước Thụy Sĩ.

 Laurentin:        Bao nhiêu người đến dự những buổi đọc kinh hàng tháng này?

 Vassula:         Tùy theo, chừng 150 – 200 người.

 Laurentin:        Và kéo dài bao lâu?

 Vassula:         Một tiếng rưỡi.

 Ly giáo

 Laurentin:        Chị có sứ điệp nào cho Đức Giám Mục Lefebre   không?

 Vassula:         Thưa có. Tháng Bảy vừa qua và tháng Tám. Chúa Giêsu van xin ngài đừng tách rời ra. Thật là cảm động. Con đã gửi một vài sứ điệp cho Đức Giám Mục Lefebre.

 Laurentin:        Ngài có trả lời không?

 Vassula:         Ngài không trả lời, nhưng có một người của ngài cải dạng đến. Khi ông ấy nói chuyện với con thì Chúa Giêsu nói thầm bên tai con, “đây là người đi theo Lefebre”. Cho nên con nói với ông ấy, “Có phải Đức Giám Mục Lefebre sai ông đến không?” Ông ấy đáp “Phải.” Con nói, “Ông có cho rằng Giáo Hội đã mở cửa quá rộng chăng?” Ông ấy nói, “Phải.” Con nói với ông ấy, “Ông có biết rằng, Chúa Giêsu sẽ mở cả cửa sổ nữa không?”

 Laurentin:        Ông ấy nói gì?

 Vassula:         Ông ấy cười; Con không hiểu tại sao ông ấy lại đến gặp con.

 Nhận định

Sau cuộc nói chuyện bao quát này, chúng ta thấy có một số điểm rất hiển nhiên. Vassula qui chiếu mọi sự về Chúa Giêsu. Những liên lạc này không gây xáo trộn cho cuộc đời chị và cũng không ảnh hưởng đến bổn phận của chị. Chị an tâm làm mọi việc. Nhiều người đã tìm thấy thức ăn thiêng liêng nơi những trang viết của chị, đã hoán cải, và đã kết hiệp với Chúa Kitô qua cầu nguyện – họ đã tìm được một cuộc sống mới. Ðó là những dấu chỉ tích cực, và trong phạm vi của cuộc điều tra này, thì tôi thấy không có dấu hiệu nào xấu cả.

 Sự thành thật của chị thật rõ ràng. Sự kết hiệp của chị với Chúa Kitô, và việc chị chia sẻ vào cuộc khổ nạn của Chúa một cách sâu đậm và mật thiết là xác thực. Hoa trái những lời cầu nguyện của chị đối với những người chung quanh và đối với chính cuộc đời của chị cũng tích cực nữa.

 Kinh nghiệm đã dạy cho tôi rằng, ngay cả những người linh kiến chân thật cũng không phải là luôn luôn không thể sai lầm. Vì vậy, chúng ta cần khôn ngoan và nhận định. Khả năng phê phán của chúng ta phải để ý đến những chi tiết, bởi vì con người vốn tội lỗi và hay sai lầm. Nhiều Kitô-hữu không bị thu hút bởi những mạc khải riêng tư. Ðối với họ thì Tin Mừng hoặc những sứ điệp khác là đủ rồi. Ðó là quyền của họ, bởi vì những lần hiện ra này là một tặng phẩm nhằm trợ giúp cho đức tin của chúng ta mà thôi.

Những người khác lại rất thường bị thu hút bởi các lần hiện ra. Họ có thể bị chi phối, chạy theo các vụ hiện ra và so sánh các sứ điệp. Nhưng có quá nhiều sứ điệp và những lần hiện ra; các bạn không thể chạy theo tất cả được, vì như vậy nó sẽ là một gánh nặng, một thứ bội thực thiêng liêng.

 Một số bạn đọc có thể nghĩ rằng, sứ điệp có tính cách cá nhân như của chị Vassula, thì nên giữ trong phạm vi riêng tư, chứ đừng nên công bố. Họ cho rằng đào sâu vào sứ điệp này có thể là một vi phạm đến đời tư của người khác. Nếu có ai phản ứng như vậy, thì thiết tưởng họ không cần đọc tiếp. Nếu ai đó tìm đọc chỉ vì tò mò, thì người đó nên thận trọng. Người ta nên ghi nhớ những tiêu chuẩn cổ điển để nhận thức được những trường hợp hiện ra đích thực, và loại bỏ những gì là giả hiệu: giáo huấn vững chắc, thành thật, hoa trái tốt, v.v… Ngay cả khi có đầy đủ những dấu chỉ của một sự thông truyền chân thật đi nữa, thì đồng thời vẫn có một giới hạn về cảm nhận và những quan tâm khác nhau.

 Vassula tin rằng chị được giao phó sứ mạng truyền bá tình yêu của Chúa Kitô qua những sứ điệp mà chị đang nhận được. Ðường lối này có kết quả tích cực đối với một số người, vì nó đã đáp ứng đúng nhu cầu của họ, nhưng không ai bị buộc phải đi theo đường lối đặc biệt này. Mỗi người nên phán đoán vấn đề theo cảm nhận riêng của mình, cùng những hoa trái nhờ đó mà mình gặt hái được.

 Thường thường thì Tin Mừng và giáo huấn của Giáo Hội đã đủ cho chúng ta rồi, nhưng trong môi trường văn hóa của chúng ta hiện nay, nơi mà đức tin đang bị bóp nghẹt, thì những sứ điệp có tính cách tiên tri đang đóng một vai trò hữu ích trong việc vãn hồi mối liên lạc và một bầu khí khả dĩ thở được; Đối với một số người, nó hữu ích như một ‘bình dưỡng khí’ vậy.

 Riêng về sứ mạng hiệp nhất mà chị Vassula nhận được, thì rất phù hợp với phong trào đại kết (Ecumenical movement) do Chúa Thánh Linh khởi xướng từ đầu thế kỷ, nhưng đã bị chà đạp dưới chân. Mong rằng những sứ điệp xuất phát từ một tín đồ Chính Thống sẽ chấn hưng lại được phong trào đại kết này.

[1] Xem Phân tích chữ viết của Vassula, trang 613

[2] Sau đó, ngày 24 tháng 12 năm 1989, có một sứ điệp mới: qua chị Russia của con, Cha muốn biểu dương vẻ Huy Hoàng và Vinh Quang Cha với mọi quốc gia dưới vòm trời này; Cha sẽ mặc cho Russia vẻ đẹp và đức chính trực của Cha, Cha sẽ phô bày Russia ra cho những người anh em của con, để họ có thể thấy được vẻ tuyệt mỹ và đức chính trực của Cha qua Russia và nơi Russia; con ơi, tiệc cưới hoán cải của chị con sắp tới rồi; … Chính Cha, Đấng Cứu Độ của các con, là Đấng đến để giải thoát các con khỏi nanh vuốt con rồng đỏ; hỡi các bồ câu của Cha, chính Cha, Giêsu của các con, Đấng đến để phá vỡ các chuồng cũi giam hãm các con, để các con được tự do; Ánh Sáng Cha sẽ hồi sinh chị Russia của con và tất cả các nước láng giềng của nó, Cha sẽ phá vỡ tất cả các lao tù và giải thoát các con; nên biết ơn cứu độ và việc giải thoát chỉ đến từ một mình Cha mà thôi; hãy cầu nguyện cho chị con, và cầu cho (các nước) láng giềng của nó nữa.”